'Tiếng núi' – những suy tư của buổi xế chiều

 22:49 | Thứ hai, 31/10/2022  0
Nhã Nam vừa giới thiệu tới độc giả cuốn tiểu thuyết “Tiếng núi” - một trong những tác phẩm tiêu biểu của Kawabata Yasunari, được đánh giá là một tác phẩm đỉnh cao của nền văn học Nhật Bản sau Thế chiến thứ hai.

Kawabata Yasunari bắt đầu sáng tác thơ và truyện ngắn từ rất sớm, khi ông mới chỉ là một học sinh trung học. Nhưng phải đến sau Thế chiến thứ hai, sự nghiệp sáng tác tiểu thuyết của ông mới nở rộ. Tiếng núi là tiểu thuyết ra đời vào giai đoạn này.

Bản thân Kawabata có một tuổi thơ cơ cực và cô đơn, mới lên hai đã mồ côi, lên bảy thì bà ngoại qua đời, lên chín thì mất chị. Chính vì vậy, các tác phẩm của ông thường tràn ngập nỗi u buồn và suy tư hiện sinh.

Kawabata đã dùng những mỹ cảm tinh tế để vẽ nên một bức tranh gia đình đậm chất Nhật. Cuốn sách nhanh chóng nhận được nhiều giải thưởng quan trọng, trong đó phải kể đến Giải thưởng văn học Noma vào năm 1954, Giải thưởng Sách Mỹ hạng mục Văn học dịch năm 1970. Ảnh: Nhã Nam


Tiếng núi phản ánh cuộc sống của người Nhật hậu chiến và những suy tư của con người ở tuổi xế chiều. Nhân vật chính của tiểu thuyết là một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi, có tên Shingo. Tuổi già đã chạm đến cửa nhà, lẩn khuất trong cuộc sống thường nhật của Shingo, chực chờ nhắc nhở ông về cái chết.

Chứng bệnh đãng trí len lỏi vào cuộc sống thường nhật, trùm lên đời sống của ông một màu ảm đạm. Cái chết bỗng dưng chạm mặt ông lão nhiều hơn. Tin tức về tang ma báo tới ông hình như nhiều hơn trước. Không chỉ ban ngày, đến cả trong cơn mơ, những người đã mất cũng hiện về trò chuyện với Shingo, khiến ông lão không khỏi tự hỏi liệu đây có phải những dấu hiệu cho thấy cái chết đang đến gần với số phận mình.

Và tiếng núi là một trong những dấu hiệu rõ ràng nhất với ông. Trong những đêm thao thức khó vào giấc, bên cạnh người vợ đã say ngủ từ lâu, Shingo nghe thấy “tiếng núi”. Một tiếng động “như thể sương đêm đang rơi từ phiến lá này xuống phiến lá khác”, “giống như tiếng gió ở xa, nhưng lại mang một sức mạnh ngầm, sâu thẳm tựa như tiếng đất rền”.

Tiếng động ấy, “tiếng núi” ấy bao bọc lấy Shingo bằng nỗi sợ khi ông nghĩ rằng tiếng động ấy mách cho ông biết về ngày tận số của mình.

Xoay quanh những ẩn ức của một người đàn ông tới tuổi xế chiều về sự sống - cái chết, những nuối tiếc muộn màng trước cuộc đời đang dần rơi rụng, Kawabata đã dùng những mỹ cảm tinh tế để vẽ nên một bức tranh gia đình đậm chất Nhật. Cuốn sách nhanh chóng nhận được nhiều giải thưởng quan trọng, trong đó phải kể đến Giải thưởng văn học Noma vào năm 1954, Giải thưởng Sách Mỹ hạng mục Văn học dịch năm 1970.

Kawabata Yasunari (1899 - 1972) là một trong những tác gia lớn nhất của văn học Nhật Bản thế kỷ XX. Ông nhận giải Nobel Văn học năm 1968 và là nhà văn Nhật Bản đầu tiên, người châu Á thứ ba nhận được giải thưởng cao quý này.

Sự nghiệp văn chương của Kawabata bắt đầu từ rất sớm, ngay từ khi ông còn là học sinh trung học. Ở giai đoạn đầu, ông chủ yếu thể hiện năng khiếu về thơ ca và truyện ngắn. Sau Chiến tranh thế giới thứ hai, ông liên tục giành được những thành công lớn với thể loại tiểu thuyết. Tiếng núi, Những người đẹp say ngủ, Đẹp và buồn là những tiểu thuyết ông sáng tác trong giai đoạn này.

Phương Đào

bài viết liên quan
để lại bình luận của bạn
có thể bạn quan tâm

Đọc tin nhanh

*Chỉ được phép sử dụng thông tin từ website này khi có chấp thuận bằng văn bản của Người Đô Thị.