Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo:

'Tiếng đờn ngân mãi'

 09:33 | Thứ sáu, 08/01/2021  0
(Kính tặng Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo)

Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo. Ảnh: future.edu.vn

Sẽ thật là hạnh phúc cho cuộc đời mỗi người trong chúng ta khi chỉ cần được một lần tiếp xúc với ai đó có sức hút vì bản thân người đó toát lên sự uyên thâm, mẫn tuệ, tinh anh. Những người một lần được tiếp xúc với Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo, người con ưu tú của làng Mỹ Trà (Cao Lãnh, Đồng Tháp), con người tài hoa mà khiêm nhường, đáng kính mà đôn hậu ấy, sẽ có được cảm nhận dường như mình dần được trưởng thành hơn!

Dường như danh xưng "Nhạc sư" chưa đủ để nói lên nhân cách và những gì mà Nghệ nhân "Bách tuế" đã lặng lẽ hiến dâng cho cuộc đời. Bằng tài hoa trong âm nhạc và tinh tế trong cuộc sống, bằng niềm đam mê và khát vọng, bằng tấm lòng nặng nợ và trắc ẩn với quê hương xứ sở, Nhạc sư đã và đang làm lan toả tinh hoa, cốt cách dân tộc ra khắp bốn phương trời. Nhưng hơn nhiều lần thế nữa, người Nghệ nhân thanh cao còn đem đến cho cuộc đời những "bài học làm người". Đó mới chính là điều trân quý nhất, vĩnh hằng nhất! Chính nhân sinh quan phong phú, thế giới quan rộng mở đã kết tinh một cách nhuần nhuyễn thành những bài học cho mỗi người mang đầy tính triết lý trong cuộc sống, trong công việc. Và từ những triết lý đó, mỗi người hậu thế sẽ biết đam mê hơn, cháy bỏng hơn, để cống hiến, để cho đi mà không hề đòi hỏi được nhận lại,... Những lời tự sự, những vần thơ, những dòng facebook đâu chỉ là câu chuyện về âm thanh, âm nhạc, mà còn ẩn chứa những lẽ sống mà ai từng nghe, từng đọc đều cảm nhận và khâm phục một con người không bao giờ nhận mình già dù đã tải qua hơn một thế kỷ đời người.

Đối với người Nhạc sư ấy, sinh lực không đến từ đôi bàn tay tài hoa búng gẩy những phím đàn, mà phát toả từ trong sâu thẳm trái tim của mình khiến người nghe như được đong đầy cảm xúc. Những buổi nói chuyện với học sinh, sinh viên, những tâm tình với lớp trẻ luôn để lại nhiều cảm xúc, để rồi, người Đồng Tháp biết tự hào hơn về một trong những "biểu tượng sống" của mảnh đất Sen hồng. Và, mỗi người sẽ có niềm tin hơn trong cuộc đời mỗi khi được tiếp xúc, hàn huyên với một "cây cao bóng cả" mà thật gần gũi như người ông, người cha của mình!

Nhạc sư Nguyễn Vĩnh Bảo tặng sách "Nguyễn Vĩnh BảoNhững giai điệu cuộc đời" cho ông Lê Minh Hoan, lúc đó là Bí thư Tỉnh ủy Đồng Tháp. Ảnh: Báo Đồng Tháp

Trong bộn bề cuộc sống, có những sợi dây ràng buộc giữa "danh" và "lợi", giữa "giàu" và "nghèo", giữa "lợi ích riêng" và "giá trị chung", mỗi người có lúc không tránh khỏi "so đo hơn thiệt". Hãy gặp Nhạc sư để tự mình "cởi bỏ" những sợi dây vô hình đó! Những ai cho rằng mình đã "đầy ắp kiến thức rồi" thì hãy lắng đọng lại với dòng suy tư: "Điều tôi biết chỉ là hạt cát, điều tôi chưa biết mới là đại dương"! Những ai bon chen để được "ăn trên - ngồi trước", "bề trên - phận dưới" hãy nghe lời tự sự: "Tôi tự ví mình như người cộng tác với người đương thời, nơi nương tựa của hậu thế, sẵn sàng chia sẻ những gì đã học, đã biết cho tất cả mọi người, bất phân già trẻ, màu da"! Ngưỡng mộ thay một nhân cách lớn!!!

Trên hành trình xuyên thế kỷ như những nốt nhạc có lúc thăng lúc trầm, nhưng Nhạc sư vẫn luôn nhớ rằng mình đang mang trong người dòng máu Việt, khí chất Đồng Tháp, cốt cách hào sảng của người miền Tây sông nước.

Những đổi thay theo năm tháng không làm vơi đi nỗi đau đáu nhớ về quê cha đất tổ của người con Cao Lãnh tài hoa, sâu đậm nghĩa tình. Nét mộc mạc hồn quê, nét dung dị hồn người, vẫn luôn ẩn chứa trong một người "bách niên giai lão". Trên hành trình xuyên thế kỷ như những nốt nhạc có lúc thăng lúc trầm, nhưng Nhạc sư vẫn luôn nhớ rằng mình đang mang trong người dòng máu Việt, khí chất Đồng Tháp, cốt cách hào sảng của người miền Tây sông nước.

Trên hành trình dài trong cuộc đời, mỗi người có những chuyến đi đáng nhớ, là bước ngoặc lớn lên và trưởng thành. Có khi ra đi một thời gian ngắn để học hành, mưu sinh và tìm kiếm cái tôi của mình. Có khi ra đi một thời gian rất dài để định vị mình trong một thế giới bao la. Có khi đi không quay trở về, mà cũng có khi "ra đi là để trở về" - về với nguồn cội, về nơi nuôi dưỡng và lan toả "hạt giống tâm hồn". Chuyện "ra đi" và "trở về" quê nhà của Nhạc sư Vĩnh Bảo là cả một câu chuyện ân tình, nặng nợ với mảnh đất Cao Lãnh thân thương này.

Con người dù gần trăm năm ở xứ người vẫn đậm chất hào sảng nhưng dung dị, uyên thâm nhưng khiêm nhường, dí dỏm nhưng chân tình!. Ảnh: future.edu.vn

Có những người trở về trong sự ồn ào rồi nhạt nhoà dần. Chuyến trở về của Nhạc sư Vĩnh Bảo thì không như vậy! Người Thầy đáng kính trở về một cách tĩnh lặng trong tiếng gáy thánh thót của con gà Cao Lãnh, với âm vang trầm bổng của điệu hò Đồng Tháp, với khúc nhặt khoan của làn điệu tài tử Nam bộ. Người Nhạc sư tài hoa trở về nhẹ nhàng như làn gió thổi làm tươi mát tâm hồn những người chung quanh, như đốm lửa sưởi ấm tâm hồn những ai còn nguội lạnh với cuộc đời. Cứ như vậy, như vậy, hình ảnh, nhân cách của một "cây đại thụ" đáng kính lan toả dần trong xóm trong làng, trong con trong cháu và trở thành một trong những biểu tượng, như đoá Sen hồng ngày đêm toả ngát trên Mảnh đất này. Con người dù gần trăm năm ở xứ người vẫn đậm chất hào sảng nhưng dung dị, uyên thâm nhưng khiêm nhường, dí dỏm nhưng chân tình!.

Đồng Tháp đang dày công tạo dựng và làm lan toả hình ảnh địa phương. Đó là đoá sen dưới đồng trên phố; là con gà Cao Lãnh "chân xanh, mắt ếch", là mênh mông mùa nước nổi, là xanh ngát những vườn cây, là bạt ngàn Tràm Chim, là rực rỡ làng hoa,… Tất cả điều đó sẽ là không đủ một khi lãng quên những bậc "tiền hiền khai khẩn, hậu hiền khai cơ" - những người mở đất và giữ đất, những người làm rạng danh mảnh đất Sen hồng thân yêu này. Nhạc sư Vĩnh Bảo là một trong những người như vậy, một người đã kết tinh tài hoa thành giá trị! Và, giá trị đó mãi sẽ là hình ảnh vươn xa của Đồng Tháp thân yêu. Vậy thì, mỗi người hôm nay đang ở ngay trên Mảnh đất này sao không trân quý những giá trị do những bậc tiền bối tạo lập và truyền lại? Sao không vượt qua cái tôi để sống tốt hơn, yêu thương nhau hơn, cùng nhau gìn giữ và phát huy những báu vật tiền nhân trao cho, để rồi tiếp tục trao lại cho thế hệ mai sau.

Cuộc sống sẽ ngày càng tốt đẹp hơn nếu mỗi người cảm thấy mình phải chịu ơn đối với người khác, với cuộc đời. Chính vì lẽ đó, tôi và người Đồng Tháp đang chịu ơn Nhạc sư như chính Người đã chịu ơn mảnh đất Cao Lãnh cho mình một "chốn đi về". Có lẽ, một lời cảm ơn đến với người làm cho “tiếng đờn ngân mãi” và lan toả những "giai điệu cuộc đời" vẫn luôn là chưa đủ!

..."Bán tự vi sư"! Xin được làm người học trò của Thầy, một nhân cách lớn! "Tiếng đờn còn ngân mãi" một tình yêu thuỷ chung, sâu sắc đối với quê hương, con người Đồng Tháp - đất Sen hồng!

Lê Minh Hoan

bài viết liên quan
để lại bình luận của bạn
có thể bạn quan tâm

Đọc tin nhanh

*Chỉ được phép sử dụng thông tin từ website này khi có chấp thuận bằng văn bản của Người Đô Thị.